CÓ KHI NÀO

(Thơ đề tặng bức tranh "thiếu nữ" của Họa sĩ Lam Thanh - Đã đăng trên báo Người Hà Nội)

Có khi nào
Em bước ra
Từ nơi ấy.
Xõa tóc lên tôi.
Ru cơn đau kiếp nạn..
Một lần thôi
Tôi thiêm thiếp ngủ vùi.
Có khi nào
Trong cơn khát.
Giữa cuộc hành hương
Qua miền cằn khô bỏng rát.
Tôi ngã vào mắt em..
Biển nước thanh bình
Có khi nào.
Em chợt hiện.
Bằng xương bằng thịt…
Như cơm ăn
Áo mặc
Rượu say…
Xóa đi cay đắng mỗi ngày.
Có khi nào…?
Là khi giấc mơ hóa thực…
Thực là giấc mơ hoang hoải một đời.
Thơ : Trần Thạch Linh.
Tranh : Họa sĩ Lam Thanh

Trở về trang trước